HẤT MỘT NỤ CƯỜI

Cô đơn quấn chiếu nằm chơi
Phố chưa rã mắt mà người cùn thây
Buồn cong lưng sóng, bọt gầy
Tiếng chim đứt đoạn phía ngày trắng xương
Lòng sôi mấy khúc triều cường
Gan phơi lá mía lên vườn nhân sinh
Ở đây một đống bực mình
Phù hư há mỏ lục bình trôi rong
Biết bao giờ mới trả xong
Kiếp phiêu linh ấy cho dòng hỗn mang
Chuông hồn hay máu rung vang
Tổn thương gục xuống mặt bàn cổ sơ
Vén tay hất mái tóc mờ
Ngày như đã cội bên bờ vai đau.
Giấc mơ hoàng hôn
Ngập ngừng chiếc lá rơi trên dòng sông rối bời sóng xô
Lặng thầm lê gót bơ vơ trong chiều ngác ngơ
Người đã quá xa tầm tay
Tình đã theo cánh chim vụt bay
Em như con thú hoang gặm nhấm vết thương đọa đày
Rã rời mái tóc theo mây buồn trôi biết về chốn nao
Một mình em bước qua bao nhiêu nẻo đường đớn đau
Người hỡi bỏ em thật sao?
Vườn cũ đâu lối xưa hẹn nhau
Anh đi xa khuất, em lặng lẽ mắt hoen mi sầu
Còn gì đâu nữa hỡi tình nhân ơi!
Còn gì đâu nữa, khô lạnh đôi môi
Em hát khúc hát chia phôi
Năm tháng bên nhau nước cuốn đi rồi
Còn gì đâu nữa lỗi vòng tay đan
Còn gì đâu nữa, thương bờ vai ngoan
Anh hỡi có biết em đang
Xé nát tim em trong giấc hôn hoàng
Lần đầu đã trót yêu anh lòng em biết gì dối gian
Cuộc tình mê đắm bên nhau bao mùa ái ân
Nào biết giấc mơ vội tan
Giờ đã theo bóng mây chiều hoang
Anh đâu hay biết, em giữ mãi trái tim anh phụ phàng.
Cafe Táo Xanh, 09/8/2010
Nguyễn Lãm Thắng
Trao giải Cuộc vận động sáng tác ca khúc thiếu nhi
TT - Sáng 7-8, tại Nhà Thiếu nhi TP.HCM đã diễn ra buổi lễ tổng kết trao giải Cuộc vận động sáng tác ca khúc thiếu nhi 2010 do Trung tâm Văn hóa TP.HCM phối hợp với Nhà Thiếu nhi TP và Công ty Maseco tổ chức.
Album và tập nhạc ca khúc thiếu nhi vừa được phát hành - Ảnh: H.Sơn |
Theo nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện (thành viên ban giám khảo), 591 tác phẩm của 248 tác giả trên cả nước tham gia sau bảy tháng phát động là con số ngoài mong đợi trong tình hình thiếu thốn ca khúc dành cho thiếu nhi.
Giải nhất thể loại hợp xướng thuộc về Thế trận cờ lau của tác giả Lê Thanh Xuân (TP.HCM); giải nhất thể loại nhi đồng được trao cho ca khúc Không chịu tắm của tác giả Triều Dâng (TP.HCM); giải nhất thể loại thiếu nhi có hai ca khúc: Em yêu cao nguyên (nhạc: Trương Pháp - thơ: Lãm Thắng, Huế) và Công cha nghĩa mẹ (nhạc: Tuấn Khương - thơ: Lò Vũ Vân, Bắc Giang).
Ban tổ chức đã thực hiện tập nhạc gồm 100 bài vào chung kết và CD với 14 ca khúc đoạt giải cao để tặng các tác giả đã tham gia cuộc vận động, các trung tâm văn hóa, nhà thiếu nhi, trường học... trên địa bàn TP.HCM và các tỉnh thành bạn.
HSon
1.
đứa trẻ cầm lấy bàn chân đưa vào miệng mình mút lấy
ngày mai bàn chân đi khắp chốn
miệng là con đường đầu tiên của bàn chân
2.
ngồi và nằm tạo những nụ hôn vuông góc
cỏ may khâu tình yêu
từng vết châm vào tim hai đứa
3.
tôi qua nhiều nghĩa địa mang tên tình yêu
khi trở về, những chiếc quan tài mở nắp
một chỗ nằm cho tôi
4.
ngồi lên đó
ngó lên đồi
cỏ cứng đá mềm môi nát
5.
hụt một cái bắt tay
tình vụt qua
những câu nói trong im lặng kéo dài
6.
hãy đắp ngôi mộ cho mặt trời
được không
ôi nỗi buồn đã chiến thắng
7.
bàn tay sáu ngón
cục thịt dư trên vành tai
đã có một lời sẻ chia ở chiếc môi sứt
8.
uống xong một két bia
những chai rỗng
không hiểu được nụ cười rỗng
9.
khúc nhạc dạo trong quán nhỏ
em gái và mái tóc nâu
ngày hửng nắng
10.
ô cửa kính nắng xuyên
ô cửa kính vỡ những giọt mưa dài
ô cửa hồn tôi có những giọt mưa làm ướt nắng
11.
căn bệnh nhũn não đày đọa một vị giáo sư khả kính
những tiếng rên la trong đêm khuya
các thế hệ học trò thấu hiểu từng tín hiệu ngôn ngữ
12.
những lỗi chính tả những câu văn ngô nghê những ngộ nhận về tác giả
các giám khảo ở trường đại học cười ồ
sao họ lại cười nhỉ?
13.
cành trinh nữ khép lại vì e thẹn
em cúi mặt trước anh
phiến lá trinh nữ trong em dần dần bật dậy
14.
mở cửa bước ra đạp phải bình minh mới nhú
tiếng chim đã cắn mặt trời
đau nhói
15.
cuối cùng của sự tiếc nuối chính là khoảng thời gian co thắt lại
sẽ giãn nở ra
nước mắt
16.
nơi thẳm sâu của đêm
giấc mơ đùn lên từ bàn tay năm ngón
nụ hôn mọc mầm
17.
ôm chặt và bế nàng lên
tưởng tượng hóa đá
gọng kềm ích kỷ
18.
con sóng thật thà có thể là lưỡi dao
có thể là sự ve vuốt
nước mắt tạo sóng
19.
giọt rượu thuốc cuối cùng trong bầu
khô khốc lăn xuống đáy cốc
sự im lặng rụng xuống từ khóe mắt câm
20.
đây là cây chó đẻ
ai là kẻ chó đây
bệnh gan sủa tiếng người
21.
đừng xin tạ lỗi
đừng hối hận
những việc tốt còn trước mắt
22.
em dọn mâm xôi chè cúng rằm
hạ hương đèn
và ướp cá tôm thịt cho bữa ăn tối
23.
thói quen của người đang yêu thường sợ mất người tình
có những cuộc tình đổ vỡ từ thói quen ấy
hư mà thật
24.
một con gà bị cắt tiết làm nhốn nháo cả chuồng
mừng đứa bé ra đời
cả dòng họ nâng cốc chúc tụng huyên náo
25.
từ bóng ma ấy
ngày cũ đã về
mặt trời hôm qua cháy thành trăng
26.
bầu trời hẹp lại dần khi lòng tham của con người vô hạn
những con đường mở ra nhiều con đường mới lạ
chỉ có con đường vĩnh cửu quen thuộc là cõi chết
27.
có thể sợ hãi những chuyện không may sẽ đến
chiếc dây phơi oằn xuống dưới bầu trời xanh
trọn vẹn bình yên
28.
tôi quên chìa khóa trong phòng và bấm khóa
khi trở về với ý nghĩ gọi người thợ sửa khóa
ông hàng xóm cho tôi mượn chiếc cưa sắt
29.
anh ta sắp vào tù vì tham gia đấu tranh cho nhân quyền
những người bạn an ủi
anh ta điềm nhiên theo dõi cánh ruồi xanh đang bay
30.
anh ấy bảo vì sao ngày ấy tôi không nói
dễ thôi
vì tôi là bạn thân của anh ta
31.
trong ngôi mộ chung ấy, những mảnh xương chất chồng ngổn ngang
trong xã hội ấy, những con người ăn cướp xương não của nhau
trong suy nghĩ ấy, có những nét chung
32.
sự im lặng cũng là đá thôi
những lớp địa y lốm đốm
ngày mai đá vỡ ra quá khứ
33.
một ly bia hơi một đậu phụ lướt ván một cốc bia hơi
người đàn ông cạn một bữa nhậu cô đơn
lại đầy lên nỗi nhớ
34.
chuẩn bị cho cuộc gặp nhau lần đầu
là sự gói ghém cẩn thận món quà - những cuốn sách vượt qua sự kiểm duyệt của chính quyền
mặt lạ lòng quen
35.
chiếc áo một tù nhân đã rách nát
anh ta vẫn là tù nhân
thay một chiếc áo mới cũng là chiếc áo của anh ta
36.
tôi đã lắng nghe thật rõ những gì mình chưa nói được
những câu thơ nói với tôi điều đó
tôi tin
Nguyễn Lãm Thắng
Mắt thảo dã chập chờn trong nắng rối
Dấu chân xưa đã biếc ngọn cỏ bồng
Ta nghe phía muôn trùng réo gọi
Trái tim hồng thao thức những bao năm
Dòng suối cũ nói hộ lời đá núi
Máu hoang sơ đã cháy đỏ thành sông
Bờ lau lách khắc kinh vào nguồn cội
Rêu ngàn năm có khóc chuyện mình không?
Ta dắt câu thơ đi giữa mênh mông
Đời giông bão ngại gì cơn lốc nhỏ
May có em cho đời oằn nỗi nhớ
Để tình ta mới biết một lần đau
Em có về không? Mà đời gọi tên nhau?
Ai có dám quên ôi cái phút ban đầu?
Nên dang dở bắt thơ buồn phải chết
Để yêu thương vất vưởng những ga tàu.
và bao câu nói
theo em qua sông
cơn mưa vừa tới
gọi ngày bão giông
bàn tay buồn với
giữa trời mênh mông
đường về chung lối
tình ngăn đôi dòng
ướt bờ mi cong
nhoè làn tóc rối
đành thôi hờn dỗi
đành thôi dại khờ
trái tim vô tội
tình không bến bờ
xin em đừng hỏi
mộng tình trăm năm
con tim đau nhói
còn nguyên dấu dằm
ngón chiều đã mỏi
một khúc tình câm
xin em đừng hỏi
ai người tri âm
xin em đừng hỏi
tình yêu lỗi lầm...
Tình đến rồi đi lá vàng úa gió
Giấc mơ vỡ nhòa đẫm ướt lời ru
Mai này tôi đi
Đi về thế giới không màu
Trái tim úa vàng lệ đắng
Sa mạc buồn ta mất nhau
Mai này không xa
Tôi về trú nấm mộ sầu
Khóc thương mối tình tội lỗi
Nghe cuộc đời rót những thương đau
Dù biết yêu trong muôn vàn đắm say
Dù nhớ nhung trong giây phút sum vầy
Môi ươm hạt đắng cho vòng tay đan
Xa nhau một khắc để lòng đa đoan
Rồi giấc chiêm bao lạnh lùng khói mây
Rồi tháng năm trôi thương nhớ vơi đầy
Vân vê một lá thư nhàu trên tay
Cho ai nước mắt thấm bờ mi cay
Mai này xa nhau
Xin người chớ khóc làm gì
Hát lên khúc tình ca ấy
Cho mộ sầu réo rắt âm xưa...
Nguyễn Lãm Thắng
DOI MAT EM LA NAM MO SAU_2.pdf
| Nguyễn Lãm Thắng | Chùm thơ ngắn 45 bài |
| 1. anh phân biệt được tiếng của loài mưa và lũ gió và khuyến cáo chất chồng theo năm tháng đã dự báo sự tồn vong của dân tộc con người đang hít thở bóng người thấp xuống nước mắt đóng băng trong vùng ánh sáng những tiếng nấc gãy vụn theo tiếng chuông nhà thờ. 14. móng vuốt tàn khốc của mặt trời thô bạo thiêu trụi niềm tin diệp lục tán lá dần rũ mục trong mùa đàn áp tiếng rên của loài ve như vết máu trên bức tranh mùa hạ! 15. ngọn lửa cọ mình trong than củi sắp biến thành tro chúng huênh hoang mang linh hồn trốn mất đống tro tàn tồn tại 16. cái bóng nặng gấp mấy lần thân xác khi nó bám theo tôi trong giấc ngủ chiếc lá lìa cành vĩnh viễn không bay lên được 17. em quét những câu thơ rời rạc nỗi buồn tôi nghe tim mình nhói đau từng vết chổi cào máu 18. khuya đè lên thân xác tôi một tảng băng lạnh khiếp đột nhiên tôi hiểu rằng máu tôi đang nhảy múa trong tháng ngày cuồng nộ
giấc mơ hóa điên bay lên nóc nhà rách, hoang phí trong cuộc đời khét cháy cái chết vực dậy bóng ma trong suy nghĩ loài người 20. lạm dụng trò chơi ngôn ngữ là tự sát bằng tiếng nói đơn độc, lạc điệu thắp lên một nén nhang thơm 22. những lẵng hoa rực rỡ tươi rói trong những thước phim tài liệu 23. tán lá khuất dưới tầng lá khác ngọn cây không ngừng vươn lên đang nuốt dần những tia nắng 24. sẽ không bao giờ thấy những giọt máu trong đêm tối mịt chỉ nghe những âm thanh mang màu đỏ trong tiếng rên lịm dần 25. không một ánh đèn vẫn nhìn thấy nhau mồn một bởi là tình yêu 26. mặt đất kéo dài miếng ăn loài người và là nơi chôn xác 27. xem thư pháp có người bảo: - tấm bùa ém quỷ có người thốt lên: - tuyệt đẹp! 28. những mùa gặt đã qua xa lắc những người bạn cũ như rơm vùi dưới bùn chờ một mùa gặt mới 29. thời gian trong chảo dầu chiếc bánh rất thơm ngọt chiếc bánh cháy thành than 30. sự cô đơn là âm thanh rất xa không nghe được nhưng vẫn cố 31. không ai thèm nghe lời yêu thương và thù hận ai cũng rõ 32. một lần tôi nói yêu em sẽ lặp lại khi mình tìm môi nhau 33. những con kiến già khụ vẫn canh giữ nấm mồ im lặng nghiêm trang 34. những viên gạch móc từ ngôi nhà vừa đập xong ngôi nhà mới dấu kín những viên gạch cũ bên trong 35. cắt từng phần thể xác sắp đặt thành bố cục mới đã dấu bộ não 36. anh đưa tay mò con ốc bưu trong hang con rắn cắn nhầm vì không biết anh 37. mi thật giỏi nhện ạ! khi bắt được ong to hơn mi sự im lặng giả vờ thật khủng khiếp! 38. con tôi khóc vì cái đọt cây khế đã héo tôi giải thích và bắt con sâu đục thân thằng bé vẫn dẫm chân khóc, hỏi: - vì sao? 39. đã chết từ lâu trong họng súng của những thằng du côn chuyên vác súng chì tôi đang nghe mồn một tiếng kêu của nó 40. dòng sông đục ngầu mùa hè không còn trong xanh trong dòng nước mát những bến cũ bào mòn ký ức xóa đi một tin nhắn và quên xóa đi một cuộc chiến thông điệp còn ở lại đến ngàn sau 43. bầu trời không đáy cái bụng không đáy nuốt cả 44. sự cấm kỵ rốt cuộc sẽ làm người ta hay nhắc đến và nhớ sao tôi yêu loài người như thế? Nguyễn Lãm Thắng ------------- Bấm vào đây để đọc tất cả tác phẩm của Nguyễn Lãm Thắng đã đăng trên Tiền Vệ |
| Nguyễn Lãm Thắng | MÔI THĂNG LONG NGỒI NHỚ MẮT SÔNG HỒNG |
| Anh thức dậy đã nghe mùa rớm máu |
| Đã bao năm tháng rồi, anh Em gom nước mắt kết nhành lặng câm Nụ cười khỏa lấp nỗi mình riêng mang Hay chi duyên nợ muộn màng hỡi anh? Về đi anh! Đã khuya rồi Gió thu thổi rát những lời xa xăm...
Nguyễn Lãm Thắng |
Powered by vnWeblogs